『只不过!!发生了什么事了吗??』老板娘打断了男人的话。
- Chỉ có điều ..?? đã xẩy ra chuyện gì sao..?? Người chủ quán cắt ngang lời vị khách cũng đang dừng lại.
「嗯...」男人脸色沈了下来,略微停顿了一下后,又继续开口说下去。
hèy...Vẻ mặt vị khách lúc này bị những cảm xúc sắp ập đến líu lại một cách trầm lặng.Rồi lại từ từ chậm rãi kể với Người chủ quán
「只不过我忘了幸褔的背后,往往藏匿着最可怕的恶魔。就在我们订婚前一个月的一个晚上,她...她却遭到歹徒的强暴...」
-Chỉ có điều, tôi đã quên đi những điều ma ác luôn ẩn nấp và rình rập sau những hạnh phúc mà ai đang chìm ngập trong đó cũng không thể ngờ tới và dễ dàng "đón nhận"
-Vào một buổi tối , cách cái ngày chúng tôi đính hôn khoảng 1 tháng, Cô ấy đã bị bọn xấu làm hại .....
『啊!!』老板娘惊讶地啊的一声叫了出来。
???...... Nhười chủ quán đau xót thốt ra tiếng...
「都怪我!要是我那天坚持送她回去就好了!!」男人用力地捶打着桌面,使得杯子中的咖啡因剧烈的震动而洒了出来。
-Là tại tôi..,Nếu như cái tối hôm đó ...Nếu như tôi đưa cô ấy về thì đã không xẩy ra chuyện....
Nói đến đây,bao nhiêu căm giận ....vị khách không nén nổi ...đập tay xuống bàn ... như để chút hết những giận dữ không thể nào xoá được.Cafe cũng theo đó sánh ra bàn làm Người chủ quán càng chú ý hơn và tiếp lời vị khách, Người chủ quán vừa hỏi vừa lau vết cafe sánh ra bàn
『你要我问的该不会就是这个吧!!』老板娘一面擦拭着洒出来的咖啡一面说。
- Anh muốn kể cho tôi nghe chuyện này sao ??
「不!不是的!我对她的感情不会因为这样而有所动摇,我决定仍旧如期订婚,可惜就在我们订婚的那一天,她...上吊自杀了」
-Không phải! Tôi đối với cô ấy , không gì có thể thay đổi được..cho dù có xẩy ra bất cứ chuyện gì. Tôi vẫn quyết tâm đính hôn với cô ấy. Nhưng .... đáng tiếc.... vào cái ngày chúng tôi đính hôn ... cô ấy đã thắt cổ tự tử....
男人说话的语调十分地平静,但从他的表情上看得出,当时的他是多么的难过与震惊。
Vi khách ngồi đó với tất cả những gì đau khổ và bất bình đến tột cùng
『自杀!那她有没有怎么样?』老板娘睁大了眼睛,紧张的看着男人。
ự tử??, cô ấy có sao không??Chủ quán ngạc nhiên và sốt sắng hỏi vị khách
「幸运的是我们发现得早,送到医院时还有气,只是脑部因为长时间缺氧,而呈现昏迷状态,甚至一度有成为植物人的危险。」
T- Cũng may là gia đình cô ấy phát hiện kịp thời và đã kịp đưa cô ấy đến bệnh viện.Nhưng,,, vùng não do bị thiếu khí quá lâu,bị lâm vào tình trạng hôn mê , chi chậm một chút nữa là thành người thực vật
『那她后来有醒过来吗??』
「有的,她醒了!」
「但..但当我得知她醒了的消息,高兴地要去看她时,却被她父母给拦在门外。」
『为什么?她父母为什么不让你去看她?』
-Sau đó cô ấy có tỉnh lại không?
-Có .. cô ấy có ,nhưng tôi vội đến thăm khi biết tin cô tỉnh lại thì bị cha cô ấy chặn lại ngoài cửa
-Vì sao ?? cha cô ấy lại không cho anh vào thăm??
「当她父母跪在地上求我的时候,我才知道原来她失去了记忆,失去了认识我以后的记忆,医生说这是选择性失忆症,当人在遭遇极大的打击时,会逃避性的藏起一些记忆。她父母求我暂时不要再出现在他面前,他们认为让她就这样忘了之前的一切对她比较好,怕我要是去见她或许会让她回想起来,到时她可能又会陷入昏迷,甚至又跑去自杀。」
-Lúc đó,cha cô ấy đã quỳ xuống trước mặt tôi và nói,tôi mới biết ..cô ấy đã mất đi trí nhớ , mất đi những ký ức về tôi.Bác sĩ nói , đó là cách tốt nhất để tránh cho cô ấy những tác động tâm lý mạnh.Cha mẹ cô ấy đã khẩn khoản cầu xin tôi , tạm thời thôi không gặp cô ấy nữa. cha mẹ cô ấy nói rằng:Hãy để cho cô ấy quyên đi mọi chuyện trước đây, sẽ tốt cho cô ấy hơn.Vì sợ rằng,nếu như để cho cô ấy gặp lại tôi,hoặc có cơ hội gặp lại .thì những mặc cảm về quá khứ, về tôi ,về mọi chuyện... sẽ khiến cô ấy rất có thể lại rơi vào trạng thái hôn mê, thậm chí có thể lại tự vẫn một lần nữa .
『她父母这么说也是有道理,反正只是暂时嘛!等他情绪和身体都稳定了,你就又可以见她啦!』老板娘听了男人的话后这样说着。
Cha mẹ cô ấy nói cũng có lý,nhưng chỉ là tạm thời .Đợi đến lúc cô ấy có thể hồi phục lại sức khoẻ và tâm lý, tôi mới có thể gặp lại cô ấy.
男人对着老板娘微微笑了笑后说:
Nói xong vị khách nhìn Người chủ quán khẽ gật đầu và cười một cách thân thiện
「你知道他们的暂时指的是多久吗?是十年啊!也就是这十年里我得要忍受这样没有她的日子,就算偶尔在路上碰面,也得要装作陌生人一般地和她擦肩而过。你知道这样的日子有多难熬,这样想爱却又不能爱的心情有多痛苦!!」
- Cô có biết "Tạm Thời " là bao lâu không?.... là 10 năm..,cũng có nghĩa là 10 năm tôi sẽ không có cô ấy dù chỉ là 1 ngày.Hoặc nếu như có gặp trên đường cũng giả vờ như người xa lạ.
Cô có biết những ngày đó đối với tôi khó khăn đến nhường nào không ?yêu mà không phải là yêu,trong lòng phải nén lại nỗi khổ tâm đó